You are currently browsing the monthly archive for Tháng Ba, 2007.

Một bộ phim đề tài chiến tranh dài hơn 2g30 phút. Phải mất đến 2 ngày mới xem hết bộ phim này. Phim được sản xuất vào năm 2001 nhưng vì một số lý do nên giờ mới xem được film này.

Trân Châu cảng là một cảng quân sự nằm ở đảo Hawaii. Như mọi người đều biết thì sáng ngày 07/12/1941, quân đội của Nhật bản đã đột ngột tấn công vào Trân Châu cảng, mở màn cho việc Mỹ tham gia vào thế chiến thứ hai.

Film tường thuật lại những giờ phút bi thương nhất của Hải Quân Mỹ, gần 3000 người đã bỏ mạng vào buổi sáng định mệnh đó. Trong film còn lồng vào mối tình tay ba cảm động giữa Rafe, Danny và Evelyn.

Rafe và Danny là hai người bạn thân từ thuở nhỏ. Danny luôn bị tự ti bởi cậu sống với 1 người cha bị nghiện rượu nặng. Rafe luôn kề bên và che chở cho Danny, cậu còn giúp Danny thực hiện ước mơ bay bổng của mình. Lớn lên, cả hai đều tham gia lực lượng không quân Hoa kỳ. Tại đây, Rafe đã yêu cô y tá quân y Evelyn. Họ yêu nhau chưa bao lâu thì Rafe phải nhận nhiệm vụ ở Anh Quốc. Máy bay của anh báo cáo là đã bị bắn rơi, tin tức của Rafe thì mờ mịt. Evelyn sau những tháng ngày đau khổ tuyệt vọng vì mật Rafe. Lòng chân thành của Danny đã làm cho Evelyn tạm thời quên được nỗi đau mất mác đó. Họ yêu nhau… Rồi một ngày nọ, Rafe không chết và đã trở về. Mối thâm tình giờ đã là thù hận khi 1 trái tim không thể sẽ chia cho tận 2 người. Rafe và Danny đánh nhau vì Evelyn, họ căm ghét nhau đến mức có thể giết nhau. Nhưng rồi một buổi sáng định mệnh đó, họ phát hiện ra rằng kẻ thù của họ là những chiếc oanh tạc cơ đang gầm rù trên bầu trời kia. Họ đã bắn rơi trên 10 chiếc trong tỏng số 300 chiếc của quân đội Nhật.

Cuộc chiến lại bắt đầu, quân đội Mỹ có nhiệm vụ ném bom Nhật bản sau đó bay về hướng Trung Quốc để tiếp tế nhiên liệu. Danny đã hy sinh trong cuộc chiến này, trước khi đi anh nói với Evelyn rằng “Điều anh sợ nhất bây giờ không phải là kẻ thù mà là anh sợ rằng em yêu anh ta nhiều hơn yêu anh, Evelyn”. Khi Danny sắp chết, Rafe nói rằng anh đã được làm cha. Evelyn đã mang trong người giọt máu của anh. Danny nhắm mắt…

Bộ phìm này nếu mình nhớ không lầm thì có kinh phí đầu tư rất cao vì những cảnh máy bay ném bom nhìn rất thật và hoành tráng. Những chiếc oạnh tạc cơ và B52 gầm rú và uốn lượn trên bầu trời nhìn rất sướng. Nhưng never mình mơ là sẽ có thêm 1 cái thế chiến nữa. Đau thương vậy là quá đủ rồi.Đây là một bộ phim thế chiến rất hay.

Ly trong hình đầu tiên là sinh tố vỏ chanh hehe. Uống lạ lạ miệng.

5 người đẹp và 1 người không được đẹp (là tui)

Đây là cô nường đang thi My Dream trên VTV3. Nhìn tấm này giống ngồi thiền xong sắp nhảy xuống…

2 con thằng lằn con hehe

Con nhum biển, ăn sống lạ lạ miệng và bùi bùi nhưng hok đặc sắc lắm

Người mẫu dép nhựa

Mày không giống chó Phú Quốc bằng tao đâu hehe

Điệp viên vườn tiêu

Ê, đừng dựa nữa coi chừng sập cây cột

“Cái đó” của tui đâu rồi???

Ai cũng rạng ngời chỉ có bé Jessica là cam chịu hehe

Chà thì ra PQ nhìu người mặc bikini vậy hehe

Đằng sau quay

Pé Jessica lại cam chịu. Mấy mụ này sao cứ lôi mình vào chụp hình mãi thế

Phát xít Đức
http://farm1.static.flickr.com/170/424999007_8cc3c8a2f2.jpg?v=0

Ở chuồng mặc quần

Thảm sát ở Phú Quốc. 1 em bé giết chết 3 đứa già

Thiên đường ăn uống

Hehe, dịch cái tựa trên lại từ title Hoàng Kim Giáp. Mới xem xong tối hôm nay film này và rút ra được một số trào lưu làm film mới của bác Trương Nghê Mưu.

Các film TQ gần đây dường như rất thik sử dụng bối cảnh hoàng gia để có thể chi tiền cho nó xôm tụ. Hoàng Kim Giáp là một bộ phim có thể nói chi tiền vào hàng trưởng thượng của điện ảnh TQ (40 triệu USD) và tất nhiên đền bù lại thì ai cũng phải tặc lưỡi với những cảnh quay cung điện tráng lệ và qui mô trên màn ảnh. Hết sức qui mô và đồ sộ.

Về phần kịch bản thì HKG chuyển thể từ “Lôi Vũ” của tác giả Tào Ngu, nếu nhớ ko lầm thì hùi xưa mình có coi một số chỗ trong chương trình kịch của vn. Tuy nhiên khi đó cũng còn nhỏ lắm, chưa quan tâm đến thể loại bi kịch. Chuyển thể qua phim, bác Trương hình như hơi bị thất bại khi làm một phim điện ảnh ko mấy tạo được cảm xúc. Xem phim bi kịch mà tui với đứa bạn cứ ngồi cười he he, y xì như coi tấu hài ^^.

Trong phim còn có một số tình tiết phô trương các hành động của nhân vật quá sức chịu đựng. Tỉ như để cho thêm phần lôi cuốn thì pà Trương cho các nhân vật ai cũng có võ công từ con hầu đến thái y và cả thái tử nhỏ tuổi nhất. Hầu để cống hiến hết mình những pha võ công cho khán giả. Rùi cả chuyện nâng bộ ngực lên 1 cách lộ liễu mà nghe đâu là chị Củng Lợi bị lọt phỏm nguyên quả ra hết mấy lần. Thích khách hay lính đánh thuê của hoàng thượng rất thik đu dây nên đi ra đi vô cũng đu dây cho đẹp y hệt người nhện. Hoàng cung là một cty event cực kỳ chuyên nghiệp và hoành tráng. Có dự trữ sẵn cả 1 núi hoa để đề phòng sự cố.

Túm lại, Hoàng Kim Giáp cũng sẽ là một phim hay nếu bác Trương chịu khó chăm chút tí xíu cho những tiểu tiết của kịch bản hơn là dùng những cảnh quay qui mô có công thức làm choáng ngợp khán giả. Xem xong HKG tui cũng chả nhớ mấy về tình tiết cái cốt truyện lôi vũ lẽ ra là rất bi kịch. Tuy nhiên, xem HKG cũng có cái thú là thỏa mãn được cái thị giác của mình khi tất cả các chi tiết đạo cụ cũng như góc quay được đd chắm chút rất kỹ và rất hoành tráng.

Vậy thì nếu ai muốn thõa mãn thị giác thì xem HKG, muốn ưu tư đọng lại 1 tí thì xem Áo Lụa Hà Đông. Muốn xem hài thì đợi cuối tháng này sẽ có Open Season và cả Night at Museum.

Ngoài ra bài OST của film do Jay Chou hát rất hay hì hì- hum nay ko chèn nhạc dc. Hẹn khi khác

Hôm nay chính thức không còn trong team MKT nữa. Tạm biệt những chuỗi ngày ăn chơi nhảy nhót cùng team trong một thời gian khá dài. Sẽ chia những niềm vui nỗi buồn và cả những điều nhọc nhằn của công việc. VNW MKT team đã qua nhiều version và mình cũng là một thành viên kỳ cựu trong tiểu gia đình đó. Nhân tiện, cám ơn tất cả mọi người đã hết lòng giúp đỡ Big trong thơi gian vừa qua. Vâng, xin cám ơn, cám ơn rất nhiều… (vỗ tay bốp bốp)

Viết tới đây chắc ai cũng tưởng mình rời VNW quá. Thật ra tui hơi bị lì với cái cty này. Chỉ bị chuyển từ tầng 3 xuống tầng 2 thôi. Từ con nhà giàu rớt qua con nhà nghèo. Từ chổ chi tiền hàng trăm triệu ko tiế c tay đến chổ phải dè xẻn từng xu teng một. Tui chuyển qua cái mà pà con trong công ty hay gọi là “môi trường giáo dục”. Hy vọng làm ở đây lâu lâu tí thì đầu óc nó bớt sạn đi ^^.
Nói vui tí thôi, thật ra chuyển qua bộ phận khác với scope nhỏ hơn nhiều lần so với VNW là một thách thức lớn. Không chắc là mình sẽ thành công 100% nhưng tự hứa với bản thân là phải phấn đấu làm khoảng 90% winning. Lần chuyển bộ phận này sẽ rất bơ vơ, sẽ ko có người phía trước để giúp mình planning và executing. Tất cả sẽ phải gầy dựng từ đầu và làm một cuộc cách mạng. MKT chuyên nghiệp thì lại không rành nên chắc chắn sẽ vất vả và sẽ phải học hỏi nhiều.

Nhân đây, cám ơn tất cả các cựu và đương thời MKT team member.

- Ms Hà: pà chị trẻ trung xinh xắn đã hết lòng giúp đỡ đàn em trong quá trình gian khổ những ngày đầu gia nhập MKT team. Bao gồm cả ăn chơi nhảy nhót và chuyên môn.
- Ms Trang gái xinh: pà chị số một của mọi đàn em. Cám ơn chị đã chăm sóc ch tụi em như 1 người chị ruột và thiệt là tự hào khi có 1 pà chị vừa xinh xắn lại đảm đang dzậy hehe
- Ms Trang xinh đẹp: cố vấn viên kiêm tam sự viên những lúc trái gió trở trời. PÀ chị giỏi văn và đa cảm hôm nào revise CV free cho em nhé.
- Ms Trang babe: cộng sự cũng là bạn thân iu vấu trong team. Hẹn ngày nào đó tui mở cty riêng thuê Trang về làm CEO hen
- Ms miếu cô Phước: cộng sự lâu đời, xinh đẹp và rạng rỡ nhứt team. Chúc P có những thành vông chói lọi sau này hen.
- Ms ngoại Phương2: cám ơn chị về những điều đã làm cho MKT team và tụi em ưng ý nhất l2 những proposal tăng lương của chị hì hì
- Ms Kiều: pà già ki bo này thấy vậy nhưng rất tốt bụng hehe. Vẫn còn giữ biên lai 1 chầu ốc free đó nha hehe
- Mr/Ms Dũng già: ông này tuy mặt mài hơi nham hiểm và bất lương nhưng được cái rất tốt bụng. Tuy nhiên hơi mê trai trẻ, cũng may mình già rồi nên ko có trong tầm ngắm hehe
- Ms Mỹ Linh: bà chị tân thời củ MKT team, tuy cố tỏ ra rất ko nhiều chuey65n nhưng thực chất là rất nhiều chuyện hì hì. Chúc hị và gia đình vui vẻ hạnh phúc và nhớ đừng dạy hư con cái hehe
- Ms Thùy An: cô nhóc này sắp nổi tiếng nên rất “chảnh” và bệnh ngôi sao hehe nhưng mà rất vô tư hồn nhiên và hơi bị đáng iu (nhưng đứng ai nhào vô iu nó hen) ^^

Gần đây mệt, rất mệt nên tâm trạng không bình thường. Một số chuyện không vui trong quá khứ lại cứ dằn vặt. Đã muốn cho nó mãi ngủ yên nhưng lâu lâu lại choàng tỉnh giấc. Về nhà chỉ muốn ngủ cho mau hết cái thời điểm này. Thik và rất thik được ngủ nhiều.

Ngày mai lại phải làm việc mình rất ghét là thức sớm. Đi IT job fair trên CV phần mềm Quang Trung. Chán!

Tối nay, Sài Gòn cứ oi oi, không có những cơn gió dạt dào của biển. Bây giờ mình lại đeo khẩu trang. Thật không chịu nổi cái ồn ào khói bụi ở đây. Nhưng thik nhất là lúc sg từ 11h trở đi, vắng lặng và thanh bình.

Bây giờ sẽ đi ngủ, ngủ thật sâu vào để quên đi mệt mỏi, để không phải đau đầu, để quá khứ được ngủ yên và để tương lai của mình còn thức giấc nữa chứ ^^


Điều đầu tiên đọng lại sau khi xem “Áo lụa Hà Đông” là cảm giác căm ghét và sợ hãi cái gọi là chiến tranh. Một cuộc chiến tàn khốc mà người gánh chịu hậu quả của nó không ai khác là những người dân lam lũ, đầu tắt mặt tối với miếng cơm manh áo, còn phải chạy loạn bở khói lửa chiến tranh.

Câu chuyện bắt đầu từ tình yêu của anh Gù và chị Dần, những người nông dân chân chất thật thà của miền quê Bắc bộ. Vì hoàn cảnh chiến tranh mà họ phải di tản vào Nam để lánh nạn. Xem film này phần nào hình dung ra được cái gọi là “Bắc 54″ mà người ta thường hay nói. Họ không phải là những vị anh hùng cứu nhân tế thế như film ảnh hollywood. Họ cũng không đấu tranh cách mạng như kiểu film của nhà nước cộng sản. Họ là đặc trưng của những người không có vị thế và quyền lực trong XH. Họ là nông dân trong thời chiến.

2 giờ đồng hồ ngồi trong rạp là 2 giờ đồng hồ được xem trực tiếp lại những gì đã xảy ra gần 50 năm trước. Nó thật trên màn ảnh đến tang thương và đau xót. Nghĩ về thân phận một con người thì thật ngắn ngủi nhưng ý chi sinh tồn của con người đúng là vô tận. Mở đầu là hình ảnh thanh bình của làng quê bắc bộ, rồi chiến tranh ập đến, chạy giặc, lo miếng cơm manh áo cho con học hành, rồi lại chạy giặc nhưng vẫn không biết thân phận mình sẽ về đâu. Vì chiến tranh mà.

Chiến tranh quá tang thương, quá khốc liệt. Nó cướp đi những gì uan trọng nhất của con người một cách dã man và rùng rợn. Cảnh em Hội An đang đọc bài tập làm văn của mình, không khí rất thơ văn thì đùng mọt cái. Quả bom của U.S đã cướp đi tính mạng của những cô cậu học trò nhỏ. Không khí tang thương bao trùm lên film và cả rạp khóc nức nở.

Về kỹ thuật của film, đạo diễn đã rất chịu khó tìm tòi các góc quay đẹp và công phu. Lời thoại và âm nhạc rất chân chất và lột tả hết những cái tang thương của film. Đặc biệt ca khúc “Bài Ca Dành Cho Những Xác Người” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn càng làm cho ta rùng mình vì cuộc chiến tranh tang thương này.

Vậy là cuối cùng cũng xem được một film Vietnam không có những cảnh trai gái lăng nhăng khoe ngực, không có những cảnh đồng tính, không có diễn viên hài ăn khách. Nhưng film vẫn hay, vẫn lôi cuốn và thuyết phục người xem. Có rất nhiều chi tiết khác mà bạn thật sự nên đi xem để khám phá. Để ủng hộ cho nên điện ảnh nước nhà đang ngập tràn phim thị trường dở hơi củ cải.

Vote 5 sao cho Áo lụa Hà Đông.

PS: xem film hiểu hơn về câu nói của Bác “ko có gì quí hơn độc lập tự do”

Có một câu nói vừa mới đọc được trên tờ Tiếp thị Gia Đình “Thượng đế không thể có mặt ở khắp mọi nơi nên người đã tạo ra các bà mẹ”. Đồi với riêng bản thân tôi, lúc nào mẹ cũng là chỗ dựa vật chất và tinh thần lớn lao nhất của cuộc đời này. Ngày 8/3 xin viết về mẹ.

Ai bảo tôi viết sến thì tôi chịu chứ mẹ bao giờ trong tâm trí tôi cũng là người phụ nữ thiêng liêng và sùng bái nhất nên những ngôn từ tốt đẹp nhất trên cuộc đời này tôi nghĩ nó đều dành cho mẹ. Không phải tự dưng mà nhạc sĩ Y Vân lại viết “Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào”, không phải tự nhiên tiếng Anh lại bình chọn cho từ đẹp nhất là “mother” và không phải tự dưng tôi lại yêu mẹ nhiều đến vậy.

Không thể cảm nhận dc cái 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau và cả lần vượt cạn nhưng tôi cảm thông với mẹ những ngày mẹ có tôi trong cơ thể. Một phần máu thịt của mình mà mẹ yêu hơn bao giờ hết. Lớn lên một tí, dù gia cảnh không phải là quá đủ đầy như người khác nhưng mẹ lo cho tôi không thiếu thứ gì. Nhưng với một đầu óc của 1 đứa trẻ, lúc nào tôi cũng nghĩ mẹ không mua cho mình thứ này thứ kia mà đứa bạn tôi đang có.

Mẹ la rầy tôi khác với ba. Ba chỉ bảo tui nằm xuống là oánh. Mẹ thì thường la mắng nhiều hơn, còn nếu ko thì tôi chả bao giờ nằm yên cho mẹ đánh dễ dàng vậy. Thường thì hai mẹ con cùng chạy vòng vòng, mẹ rượt thì tui chạy. Cứ thế cho đến khi bắt được là no đòn. Đánh tôi mà thấy tôi cà mếu cà máo là mẹ cũng bật cười. Không đánh được nữa, vậy là huề cả làng.

Mẹ học không được đầy đủ như người khác. Chỉ lớp 11 là phải nghĩ học theo ngoại đi buôn bán. Nhưng mẹ là tuýp người phụ nữ tháo vát và năng động. Mẹ ngày xưa xinh đẹp lắm, nhìn những bức ảnh ngày xưa của mẹ, tôi có thể liên tưởng đến cô người mẫu hay diễn viên nào đấy. .

Nhà không khá giả, lớn một tí, tôi muốn 1 chiếc xe máy đầm là có 1 chiếc xe máy đầm. Xem phim hoạt hình, đồ chơi ko thiếu gì cả. Khoảng lớp 9, tôi bắt đầu si mê cái computer. Ngày nào cũng phải vào thư việc để sờ bàn phím. Vọc DOS. Mẹ muốn mua cho tôi 1 cái vi tính nhưng tình hình tài chính không cho phép. Mẹ thường đi LX họp, ghé vào nhà sách. Mẹ mua cho tôi khoảng 5 cuốn sách dày cộp về DOS, win 98, Word 95… tổng cộng hơn 200k (1 số tiền khá lớn). Nhưng tôi cũng ko hiểu mẹ mua sách làm gì? sao ko mua cho con 1 cái PC luôn cho tiện? (đúng là trẻ con). Mẹ bảo mẹ sẽ mua sau. Ngày nào, tôi cũng lấy những quyển đó ra đọc. Dán 1 tờ giấy mô phỏng bàn phím xuống bàn mà ngồi gõ gõ. Lại thấy sướng tay chứ ^^. Rôi mẹ cũng mua cho tôi dc 1 cái máy Celeron 550MHz với giá 9tr, số tiền khổng lồ này tôi biết mẹ phải hy sinh nhiều món khác trong nhà mới có nó. Nhưng nghĩ lại lúc đó thấy mình trẻ con quá. Được cái, tôi đã dùng cái máy này trong vòng 7 năm ròng rã và nó giúp tôi rất nhiều dù đã thuộc hàng cổ lổ xỉ.

Lớn một tí. Đi SG làm. Mẹ bảo, đi chi xa quá vậy con. Về đây xin một cty nhà nước nào đó làm là dc rồi. Mẹ không nói nhưng tôi hiểu mẹ muốn gì. Có ai sinh con mình ra mà lại cho nó sống ở 1 nơi xa tít mù ko tin tức vậy. Mỗi lần về quê, mẹ mừng lắm. Và hầu như tôi cứ ở không miết vì mẹ có cho tôi làm gì đâu? ở nhà là cảm giác được chở che, an toàn và bình yên hơn bao giờ hết. Vì vậy khi không có việc gì tôi thường về nhà để uống nước cam mẹ làm, ăn cơm mẹ nấu và nói chuyện với mẹ.

Viết về mẹ thì chưa bao giờ là đủ. Với cách nhìn của một đứa con thì tôi vẫn chưa cảm nhận được hết tình thương của mẹ. Nhưng ra đời lao động rôi, mới thấy mẹ giỏi và nghị lực đến mức nào. Cảm ơn mẹ vì tất cả những gì mẹ đã làm cho con và cảm ơn cuộc đời này vì con đã được làm con của mẹ…

Sắp tới trong tháng này sẽ có rất nhiều niềm vui. Lớn có nhỏ có vừa vừa cũng có. Gần nhất trong tuần tới sẽ là một niềm vui lớn đi kèm với cái cục nợ to đùng trên đầu. Chắc trong vòng nữa năm tới ko dc sài tiền vẹt ba ga như truớc nữa. Nhưng thây kệ, xem như 1 hình thức tiết kiệm vậy hì hì. Tèn tén ten… đó là tiễn em “uớc mơ” về quê và rinh em “không gian” lên SG. hehe Sweet Sweet!

Còn một tẹo ăn chơi nữa là cuộc đi chơi Phú Quốc của mình hehe. Một số nhân trong cty tự nhiên hứng khởi lên. Thế là, ale hấp đặt máy bay cùng đi. Lần này sẽ ra đảo lần đầu tiên, hụt lần trước đi côn đảo rồi hix

Còn một chiện dzui thứ 3 là về đám cưới đứa bạn hehe. Vậy là nó có chỗ yên thân rồi. Thường hay nói nó “ách giữa đàng lại mang vào cổ”. Nó bằng tuổi mình mà lấy vợ roài hehe. Kệ, cho mày hết bay bướm.

Ko biết tháng sau có chuyện gì vui nữa ko nhẩy. Chỉ biết hiện giờ là 8h20p ở trong cty và viết blog mình ên. Hix…

Bài hát của tuần

La làng

3 năm thay đổi cả 1 con người

Chuyên mục

 

Tháng Ba 2007
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Feb   Tháng 4 »
 1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031  

Blog Stats

  • 17,346 hits

Flickr Photos

27/365 : Escape

Okinawa Churaumi Aquarium

let the wind blows

More Photos

Phản hồi gần đây

kris wolf trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…
kris wolf trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…
bigherok trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…
kris wolf trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…
bigherok trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…