You are currently browsing the monthly archive for Tháng Mười Hai 2007.

Ngày mai sẽ bắt đầu tập viết số 7 thành số 8. Cũng giống như thời điểm này một năm trước tập thói quen quên đi số 6 và viết số 7. Năm 2007 là một năm khá biến động với mình, tuy nhiên cũng có thể xem là một năm hơi hơi thành công. Hy vọng trong năm đúng tuổi tới đây, mọi việc sẽ thuận buồm xuôi gió và thành công hơn nữa. Không phải là năm kết thúc “tam tai” tệ hại. Chúc mọi người năm mới vui vẻ!
Năm mới đến rồi, tạm gác những việc xưa cũ đã qua, cùng hướng đến 1 năm chuột vàng đầy thành công. Cùng đếm ngược nào 3…2…1…
Hình này vừa chụp tối nay, đêm cuối của năm. Sài gòn Q7 có đại lộ Nguyễn Văn Linh, thênh thanh rộng lớn. Vắng vẻ, lành lạnh, thích thích!
Năm sau có được tăng lương ko ta??????????

Mấy hôm nay chạy như vịt túi bụi, ko onl được. Đang lo cho cái hội chợ ở bên Hoàng Văn Thụ. Hội chợ lảm nhảm mà vui keke.
Update mấy tấm hình lên coi cho vui xíu thui, chứ cái hội chợ này, chỗ mà xem được thì ít, mà tạp nham tạp kỹ thì nhìu. Gần gần gian hàng có bác Đài Loan ngồi vặn vẹo cái máy bán mì Ý gì đấy thấy bà con cũng bu bu lại xem mà không biết chất lượng mì ra sao. Bác í cũng chả dám nấu cho bà con dùng thử. Mà thiệt ra máy đó chỉ là máy cắt mì ò ò. Còn xa xa xíu, có anh bán máy quay sinh tố, hạt tiêu, hạt điều gì đấy. Rất thích thú với cái trò nhúng nước máy quay, xong rùi la toáng lên là ko thấm nước. Rùi mấy bác bán đồ lau trần nhà sàn nhà, oạch. Chủ đề hội chợ là Triển lãm nhà đẹp High-tech >.<

Mấy hôm nay chạy như vịt túi bụi, ko onl được. Đang lo cho cái hội chợ ở bên Hoàng Văn Thụ. Hội chợ lảm nhảm mà vui keke.
Update mấy tấm hình lên coi cho vui xíu thui, chứ cái hội chợ này, chỗ mà xem được thì ít, mà tạp nham tạp kỹ thì nhìu. Gần gần gian hàng có bác Đài Loan ngồi vặn vẹo cái máy bán mì Ý gì đấy thấy bà con cũng bu bu lại xem mà không biết chất lượng mì ra sao. Bác í cũng chả dám nấu cho bà con dùng thử. Mà thiệt ra máy đó chỉ là máy cắt mì ò ò. Còn xa xa xíu, có anh bán máy quay sinh tố, hạt tiêu, hạt điều gì đấy. Rất thích thú với cái trò nhúng nước máy quay, xong rùi la toáng lên là ko thấm nước. Rùi mấy bác bán đồ lau trần nhà sàn nhà, oạch. Chủ đề hội chợ là Triển lãm nhà đẹp High-tech >.<

Đêm dài, nhìu mông mị. Nằm mơ thấy những giấc mơ hoang đường. Nhưng cũng có thể là những lo lắng có thật. Mơ bị người ta chém chít í. Ghê woa’ hehe.
Mình thích viết cái title 1 đường sau đó chơi entry một nẻo hehe. Số là mấy hôm trước định viết review về game God of War mà bận rộn quá. Giờ viết nè.

God of War II có thể nói là một game hành động hay và đặc sắc nhất trên dòng máy già cỗi 7 năm tuổi PS2. (Mình có cái PS2 cũng phải 6 năm tuổi hehe). God of War II là tiếp nối cốt truyện phần 1, sau khi Kratos, một người con nữa của thần Zeus đánh bại thần chiến tranh Ares và lên ngôi vị God of War. Tuy nhiên, với bản chất hiếu chiến của mình, Kratos lãnh đạo đội quan Spartan xăm lăng tất cả các miền lãnh thổ của Hy Lạp. Điều này làm các vị thần Olympus nổi giận và chính Athena, nữ thần thông thái đã đích thân can ngăn và đe dọa sẽ trừng trị Kratos nếu hắn không nghe lời. Bỏ ngoài tai những lời của Athena, Kratos xuống trần gian để giúp đội quân Spartan. Zeus biết được chuyện này, ông đã truyền sức mạnh vào bức tượng Colossus, một trong những kỳ quan của thế giới cổ đại, để giết chết Kratos. Bằng sức mạnh của mình cùng với thanh kiếm olympus, Kratos đánh bại được Colossus nhưng lại bị thương nặng sau cuộc chiến.
Lúc này Zeus hiện nguyên hình dáng của ông, dùng chính thanh kiếm Olympus kết liễu đời Kratos và giam hắn ở địa ngục của Hades. Nhờ sự giúp đỡ của nữ thần titan Gaia, Kratos được hồi sinh và trở lại trần gian với điều kiện là phải giúp bà giết chết Zeus để trả thù cho các Titan chiến thần bị Zeus giam giữ trong lòng đất. Kratos phải đi tìm 3 chị em nắm giữ dòng chảy sinh mệnh để quay ngược quá khứ và thủ tiêu Zeus. Cuộc báo thù của Kratos bắt đầu…

Lưu ý, cái này ko phải là cốt truyện của thần thoại Hy Lạp chính thống. Tuy nhiên Sony Entertainment bịa bịa thêm cho hấp dẫn thui hehe. Trong quá trình chơi game, bạn sẽ bị choáng ngợp bởi sự vĩ mô của đồ họa và các hiệu ứng chém giết được kích lên tới đỉnh. Có những cảnh mà bạn không thể ngờ như len lỏi vào gương mặt của người khổng lồ Atlas để làm nhiệm vụ hay tiêu diệt những con quái thú minotaur và màn láy ngựa bay vô cùng đặc sắc. Người hùng của chúng ta không phải là 1 kiểu anh hùng chính nghĩa. Kratos có thể dùng lưỡi dao Athena bữa đôi quái vật hoặc đập đầu tu sĩ 1 cách dã man nếu tên này không khai báo sự thật.

Nói chung, chơi được phá băng cái game này cũng hơi căng thẳng đầu óc hix hix. Anyway, 1 game đỉnh của dòng Action Adventure trên PS2.
Đêm dài, nhìu mông mị. Nằm mơ thấy những giấc mơ hoang đường. Nhưng cũng có thể là những lo lắng có thật. Mơ bị người ta chém chít í. Ghê woa’ hehe.
Mình thích viết cái title 1 đường sau đó chơi entry một nẻo hehe. Số là mấy hôm trước định viết review về game God of War mà bận rộn quá. Giờ viết nè.
God of War II có thể nói là một game hành động hay và đặc sắc nhất trên dòng máy già cỗi 7 năm tuổi PS2. (Mình có cái PS2 cũng phải 6 năm tuổi hehe). God of War II là tiếp nối cốt truyện phần 1, sau khi Kratos, một người con nữa của thần Zeus đánh bại thần chiến tranh Ares và lên ngôi vị God of War. Tuy nhiên, với bản chất hiếu chiến của mình, Kratos lãnh đạo đội quan Spartan xăm lăng tất cả các miền lãnh thổ của Hy Lạp. Điều này làm các vị thần Olympus nổi giận và chính Athena, nữ thần thông thái đã đích thân can ngăn và đe dọa sẽ trừng trị Kratos nếu hắn không nghe lời. Bỏ ngoài tai những lời của Athena, Kratos xuống trần gian để giúp đội quân Spartan. Zeus biết được chuyện này, ông đã truyền sức mạnh vào bức tượng Colossus, một trong những kỳ quan của thế giới cổ đại, để giết chết Kratos. Bằng sức mạnh của mình cùng với thanh kiếm olympus, Kratos đánh bại được Colossus nhưng lại bị thương nặng sau cuộc chiến.
Lúc này Zeus hiện nguyên hình dáng của ông, dùng chính thanh kiếm Olympus kết liễu đời Kratos và giam hắn ở địa ngục của Hades. Nhờ sự giúp đỡ của nữ thần titan Gaia, Kratos được hồi sinh và trở lại trần gian với điều kiện là phải giúp bà giết chết Zeus để trả thù cho các Titan chiến thần bị Zeus giam giữ trong lòng đất. Kratos phải đi tìm 3 chị em nắm giữ dòng chảy sinh mệnh để quay ngược quá khứ và thủ tiêu Zeus. Cuộc báo thù của Kratos bắt đầu…
Lưu ý, cái này ko phải là cốt truyện của thần thoại Hy Lạp chính thống. Tuy nhiên Sony Entertainment bịa bịa thêm cho hấp dẫn thui hehe. Trong quá trình chơi game, bạn sẽ bị choáng ngợp bởi sự vĩ mô của đồ họa và các hiệu ứng chém giết được kích lên tới đỉnh. Có những cảnh mà bạn không thể ngờ như len lỏi vào gương mặt của người khổng lồ Atlas để làm nhiệm vụ hay tiêu diệt những con quái thú minotaur và màn láy ngựa bay vô cùng đặc sắc. Người hùng của chúng ta không phải là 1 kiểu anh hùng chính nghĩa. Kratos có thể dùng lưỡi dao Athena bữa đôi quái vật hoặc đập đầu tu sĩ 1 cách dã man nếu tên này không khai báo sự thật.
Nói chung, chơi được phá băng cái game này cũng hơi căng thẳng đầu óc hix hix. Anyway, 1 game đỉnh của dòng Action Adventure trên PS2.

Hình như giáng sinh năm nay trùng với rằm nên ai cũng nô nức đổ xô ra đường. Nhưng hôm nay mình không viết về giáng sinh. Không muốn đề cập tới.
Viết về tình yêu vậy, viết về thứ mà người ta vẫn thường viết. Viết về tình yêu của mình. Gặp em vào một ngày không gì đặc biệt, không trăng không sao và không có gì đáng nhớ ngoài chuyện cục khí tượng thủy văn liên tiếp thả những cái bong bóng trắng lên trời. Thi thoảng ngước nhìn xem nó là cái gì. Cũng không có gì đặc biệt ở em, vì hình như em không phải là mẫu người mà mình vẫn hình dung ra để yêu. Nhưng có những thứ mà con người chỉ vẽ hươu vẽ vượn vào con người lý tưởng của mình. Quen em, tiếp xúc em và rồi biết là đã yêu em. Rồi có những lúc, cảm xúc bị lấn át bởi nhìu thứ. Phụ em rồi lại quay lại. Mình ngớ ngẩn thật. Đã thử yêu lần nữa 2 lần trong đời. Lần thứ nhất ko như mong đợi. Hy vọng vào lần này… Uh, chắc vậy! Không có gì là vĩnh cửu trong tình yêu cả. Nhưng quan trọng là mình biết trân trọng những phút giây bên nhau để mai sau này không phải hối tiếc nhiều về điều đó. Giáng sinh, ngồi 1 mình viết blog và nghĩ về em…
Giáng sinh SG khác nhìu so với giáng sinh ở LX. Đông đúc, rực rỡ, ồn ào nhưng nhàm chán. Mình ghét nhất giáng sinh. Nói vui vui với pà con cho có ko khí vậy thui chứ ko hề iu thích cái ngày lễ này tí nào.
Giáng sinh bây giờ tất nhiên ko còn là 1 ngày lễ tôn giáo riêng cho đạo thiên chúa nữa. Người ta biết cách để thương mại hóa và trở thành mùa mua sắm cuối năm, lung linh hoành tráng.
Giáng sinh cách đây 3 năm và giáng sinh sau 3 năm. Có gì vui hơn không nhỉ? Giáng sinh đối với mình chẳng có gì vui vẻ. Ngày 24 đi ngủ, sáng 25 đi làm việc nhưng vẫn thích chúc mọi người “Happy Merry Christmas” và nghe “Joy to the world” vào giáng sinh.
Ngày xưa chê mấy người tặng quà trong dịp giáng sinh là dở hơi. Bây giờ đang tập làm người dở hơi.
Có người từng cười mình hâm, làm chuyện bao đồng và ko biết lượng sức khi post entry về Trường Sa – Hoàng Sa. Mình đã suy nghĩ thử xem, mình là ai?
Ừ, mình là 1 sinh viên năm 2 ngành Tài – Ngân chứ ko phải 1 SV học chuyên về chính trị hay quân sự hay tuyên truyền. Mình là 1 Đoàn viên bình thường chứ ko phải 1 Đảng viên trẻ nhiều thành tích hoạt động như Chinh bạn mình và mình cũng chưa từng nghĩ là 1 ngày nào đó mình sẽ được đứng trong hàng ngũ của ĐCS. Mình là 1 mà chắc lý lịch ko đủ trong sáng để lấy công an vì ông cố là địa chủ, dòng họ nhà mình cũng từng bị đấu tố tan nát, bác ba mình là lý trưởng rồi anh em họ của ba mình cũng có người chạy vào Nam 54, có người làm tới tá cho chế độ SG. Mình là người có điểm mấy môn Triết học Mác Lenin hay Chủ nghĩa Xã hội Khoa học chả cao gì cho cam.
Nhưng trước khi mình là 1 người bao gồm những thứ như trên, thì mình là 1 người Việt Nam. Mình ko dám tự nhận là 1 người có lòng yêu nước sâu sắc nhưng chắc chắn mình là 1 trong những người VN mà khi sinh ra đã có ít nhiều lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc. Mình đã từng đọc trong sách giáo khoa Văn – chỉ là 1 bài đọc thêm năm lớp 6 trong phần văn học nước ngoài về Lòng Yêu Nước của 1 người Liên Xô mà đến tên tác giả mình cũng chẳng nhớ. Nhưng trong cái đầu óc non nớt 1 đứa lớp 6 khi đó, mình đã đọc và khóc. Yêu nước là thứ tình cảm giản dị mà có khi chúng ta chưa kịp nhận ra.
Có gì xa xôi hay to tát nhỉ? Tình yêu nước của mình, nói như nhà văn kia thì như con suối đổ vào sông, sông đổ vào đại trường giang Vonga, rồi Vonga đổ ra biển lớn. Mình yêu những thứ nhỏ bé gần gũi quanh mình mà có khi trước giờ mình ko biết là mình đã yêu nữa cơ. Chỉ biết khi xa thì nhớ, nhớ tới lại thèm da diết mọi thứ ở xung quanh. Có nhiều người chê VN, ờ cũng đúng thôi, VN còn nhiều điểm chưa tốt thì chê là phải. Nhưng chê không có nghĩa là không yêu, không thương, ko nhớ.
Me Thái ngọt lắm nhưng mình vẫn thích cái vị chua của me ta bỏ vào nồi canh chua cá lóc, Cambodia cũng trồng được sầu riêng đấy nhưng mình thích cái vị ngọt béo của sầu riêng Cái Mơn hơn, người TQ cũng coi rồng là biểu tượng của sức mạnh, quyền uy đấy nhưng mình thích hoa văn rồng của VN thời Lý hơn vì nó uốn lượn hiền hòa, ko vuốt sắc, vảy cứng, ko nanh nhọn gằm gừ hăm dọa … Mình yêu nụ cười vô tư của em gái mình, yêu con hẻm 128 đường Hoàng Văn Thụ yên tĩnh râm mát nhà mình, yêu giọng Huế ngọt ngào ấm áp của cô chủ nhiệm cấp III, yêu thơ tình “dữ dội và dịu êm, ồn ào và lặng lẽ” của cô Xuân Quỳnh, yêu nàng Kiều của cụ Nguyễn Du, cô Tấm trong quả thị … Ừ, nhỏ quá phải ko, tình yêu của mình ấy? Nhưng nhiều cái nhỏ gộp thành 1 cái to. Đặt ở đây nó là cái bình thường quá đỗi nhưng nếu phải đổi thay hẳn là rất đau và rất xót.
Nếu bị xâm lược – mình chỉ nếu thôi nhé, mình sẽ mất rất rất nhiều thứ mà mình yêu thương, gắn bó. Liệu em gái mình và những người VN vốn bị coi là “ăn nhanh đi chậm hay cười” có còn vô tư được nữa không và có ai còn hát “Cười lên Việt Nam ơi” nữa? Đường phố ngõ hẻm nhà mình sẽ bị đổi tên từ Hoàng Văn Thụ sang Khuất Nguyên chẳng hạn? Lúc đấy, người Việt không phân biệt giọng Hà Nội, giọng Nghệ An hay giọng Huế nữa mà sẽ phân biệt thành giọng Phổ Thông, giọng Phúc Kiến à? Lúc đấy em mình, con mình có học Truyện Kiều ko hay lại phải nhai ra rả những Hồng Lâu Mộng, Tây Sương Kí? Cháu mình, chắt mình có còn ước quả thị thơm rụng bị bà hay chỉ biết mơ quả đào tiên của Tây Vương Mẫu?
Trước đây, mình đã từng cười khi đọc những lời của Quang Trung về chuyện đánh cho để răng đen, đánh cho búi tóc sau đầu vì mình thấy những cái đấy có đẹp đẽ quý báu gì đâu mà phải giữ! Nhưng giờ mình đã đủ lớn để hiểu đánh giặc để giữ cho mình được là chính mình, để vẹn nguyên cái niềm tự hào là 1 người Việt Nam, để bãi cát vàng và bãi cát dài ko phải là bãi cát phía tây hay bãi cát phía nam của nước khác, để biển Đông của ta ko trở thành Nam Hải của nước khác, để dân tộc Kinh là dân tộc chiếm đa số chứ ko phải là 1 dân tộc thiểu số của nước khác, để hướng về Lăng Bác với tất cả yêu thương trìu mến chứ ko phải hướng về Thiên An Môn!!!
Nếu bạn hỏi mình, đánh làm gì nếu biết thực lực ko đủ và khả năng thua và mất là nhiều hơn rất rất nhiều so với cơ hội thắng và còn. Thì mình sẽ trả lời rằng dù còn 1 cơ hội cuối thì cũng phải đánh, phải giữ cho bằng được! Giữ nước để giữ nhà, giữ đất Việt để bảo toàn hồn Việt, giữ đất để giữ tiếng Việt, giữ nước để giữ chính mình.
Cam đoan các bạn đều đã học bài thơ Đất Nước trích trong trường ca Mặt Đương Khát Vọng của Nguyễn Khoa Điềm trong sách giáo khoa văn lớp 12 học kì 2 và ai thi tốt nghiệp cũng phải thuộc nhưng có thể vì nhiều lí do mà các bạn đã quên và thú thật là mình cũng chỉ nhớ được mấy khổ thơ thôi. Nay, mình đưa lên lại để các bạn cùng đọc, để nhớ và không bao giờ quên rằng “Em ơi em Đất nước là máu xương mình” và “Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm, có nội thù thì vùng lên đánh bại“.
Khi ta lớn Đất Nước đã có rồi
Đất Nước có trong những cái “ngày xửa ngày xưa..” mẹ thường hay kể
Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn
Đất Nước lớn lên khi dân mình biết trồng tre mà đánh giặc.
Tóc mẹ thì bới sau đầu
Cha mẹ thương nhau bằng gừng cay muối mặn
Cái kèo, cái cột thành tên
Hạt gạo phải một nắng hai sương xay, giã, giần, sàng
Đất Nước có từ ngày đó..
Đất là nơi anh đến trường
Nước là nơi em tắm
Đất Nước là nơi ta hò hẹn
Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
Thời gian đằng đẵng
Không gian mênh mông
Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
Đất là nơi Chim về
Nước là nơi Rồng ở
Lạc Long Quân và Âu Cơ
Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng”
Những ai đã khuất
Những ai bây giờ
Yêu nhau và sinh con đẻ cái
Gánh vác phần người đi trước để lại
Dặn dò con cháu chuyện mai sau
Hằng năm ăn đâu làm đâu
Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ
Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần
Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước trong chúng ta hài hòa nồng thắm
Khi chúng ra cầm tay mọi người
Đất Nước vẹn tròn, to lớn
Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang Đất Nước đi xa
Đến những tháng ngày mơ mộng
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời..
Những người vợ nhớ chồng còn góp cho Đất Nước những núi Vọng Phu
Cặp vợ chồng yêu nhau góp nên hòn Trống Mái
Gót ngựa của Thánh Gióng đi qua còn trăm ao đầm để lại
Chín mươi chín con voi góp mình dựng đất Tổ Hùng Vương
Những con rồng nằm im góp dòng sông xanh thẳm
Người học trò nghèo góp cho Đất Nước mình núi Bút non Nghiên
Con cóc, con gà quê hương cùng góp cho Hạ Long thành thắng cảnh
Những người dân nào đã góp tên Ông Đốc, Ông Trang, Bà Đen, Bà Điểm
Và ở đâu trên khắp ruộng đồng gò bãi
Chẳng mang một dáng hình, một ao ước, một lối sống ông cha
Ôi Đất Nước sau 4.000 năm đi đâu ta cũng thấy
Những cuộc đời đã hóa núi sông ta
Em ơi em
Hãy nhìn rất xa
Vào 4.000 năm Đất Nước
Năm tháng nào cũng người người lớp lớp
Con gái, con trai bằng tuổi chúng ta
Cần cù làm lụng
Khi có giặc người con trai ra trận
Người con gái trở về nuôi cái cùng con
Ngày giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh
Nhiều người đã trở thành anh hùng
Nhiều anh hùng cả anh và em đều nhớ
Nhưng em biết không
Có biết bao người con gái, con trai
Trong 4.000 lớp người giống ta lứa tuổi
Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Đất Nước
Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng
Họ chuyển lửa qua mỗi nhà, từ hòn than qua con cúi
Họ truyền giọng điệu mình cho con tập nói
Họ gánh theo tên xã, tên làng trong mỗi chuyến di dân
Họ đắp đập be bờ cho người sau trồng cây hái trái
Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm
Có nội thù thì vùng lên đánh bại
Để Đất Nước là Đất Nước nhân dân
Đất Nước của nhân dân, Đất Nước của ca dao thần thoại
Dạy anh biết “yêu em từ thở trong nôi”
Biết quý công cầm vàng những ngày lặn lội
Biết trồng tre đợi ngày thành gậy
Đi trả thù mà không sợ dài lâu
Ôi những dòng sông bắt nước từ đâu
Mà khi về Đất Nước mình thì bắt lên câu hát
Người đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thác
Gợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi
Người dạy ta nghèo ăn cháo ăn rau
Biết ăn ớt để đánh lừa cái lưỡi
Cái cuốc, con dao, đánh lừa cái tuổi
Chén rượu đánh lừa cơn mỏi, cơn đau
Con nộm nang tre đánh lừa cái chết
Đánh lừa cái rét là ăn miếng trầu
Đánh lừa thằng giặc là chuyện Trạng Quỳnh
Nhưng lạ lùng thay, nhân dân thông minh
Không hề lừa ta dù ca dao, cổ tích
Ta lớn lên bằng niềm tin rất thật
Biết bao nhiêu hạnh phúc có trên đời
Dẫu phải cay đắng dập vùi
Rằng cô Tấm cũng về làm hoàng hậu
Cây khế chua có đại bàng đến đậu
Chim ăn rồi trả ngon ngọt cho ta
Đất đai cỗi cằn thì người sẽ nở hoa
Hoa của đất, người trồng cây dựng cửa
Khi ta đến gõ lên từng cánh cửa
Thì tin yêu ngay thẳng đón ta vào
Ta nghẹn ngào, Đất Nước Việt Nam ơi
Em nghe không trái thị đã rơi xuống tay người
Trái không chỉ rơi vì sức hút đất đai
Trái rơi vì tay người ao ước
Khi trái chạm tay người và người ấm ủ
Thì lừng hương và cô Tấm bước ra
Đi trả thù và sống Tự do
Không rơi xuống bùn, ôi trái thị quê ta
Để bùn lấm và thành bùn vạn kiếp
Rơi vào tay người, đó là định luật
Của đấu tranh và nhân nghĩa Việt Nam
Tuổi trẻ ơi trong sương gió tháng năm
Ta đã lớn rồi, chín đầy hy vọng
Hãy ngã xuống tay nhân dân, hỡi sắc vàng của nắng
Hỡi hương thơm của nồng mặn mồ hôi..
Hãy ngã vào tay nhân dân, đừng vãi đừng rơi
Đừng do dự, đừng hoài nghi nữa
Hãy yêu nhân dân và nghe người nhắn nhủ
Hãy tìm sức mạnh trên cơ thể nhân dân
Nhân dân đang đi lên đội ngũ trùng trùng
Thế vô tận của nghìn năm giết giặc
Lửa đã cháy hồng hào mặt đất
Mùa chín tình yêu, mùa chín hận thù
Không bao giờ xương máu phải bơ vơ
Ôi sông núi uy nghi ngàn dặm đất
Có nghe tiếng chúng con: Xin có mặt
Nguyện làm người xung kích của quê hương
Đấy tiếng hát chúng con: tiếng hát xuống đường!

Giáng sinh SG khác nhìu so với giáng sinh ở LX. Đông đúc, rực rỡ, ồn ào nhưng nhàm chán. Mình ghét nhất giáng sinh. Nói vui vui với pà con cho có ko khí vậy thui chứ ko hề iu thích cái ngày lễ này tí nào.
Giáng sinh bây giờ tất nhiên ko còn là 1 ngày lễ tôn giáo riêng cho đạo thiên chúa nữa. Người ta biết cách để thương mại hóa và trở thành mùa mua sắm cuối năm, lung linh hoành tráng.
Giáng sinh cách đây 3 năm và giáng sinh sau 3 năm. Có gì vui hơn không nhỉ? Giáng sinh đối với mình chẳng có gì vui vẻ. Ngày 24 đi ngủ, sáng 25 đi làm việc nhưng vẫn thích chúc mọi người “Happy Merry Christmas” và nghe “Joy to the world” vào giáng sinh.
Ngày xưa chê mấy người tặng quà trong dịp giáng sinh là dở hơi. Bây giờ đang tập làm người dở hơi.

Saigon chiều hôm qua tự nhiên mưa nhỉ? hết thu rùi mà, qua đông vẫn còn mưa sao?
Tối qua đi nhậu giả từ sự nghiệp độc thân của Duy Anh, nhanh ghê. Nhớ lần đầu mình đi offline Zidean khoảng gần 3 năm về trước.
Xỉn, không nhớ là sao chạy xe về nhà được hehe. Hình như buổi tối trời cũng có mưa.




Phản hồi gần đây