You are currently browsing the monthly archive for Tháng Ba, 2008.

May thật, đi công tác có dịp này được gỡ vốn là đi xem thi bắn pháo hoa quốc tế. Đội canada giải nhất sau đó là Hongkong, Malaysia, Vietnam.

Đêm thứ 2 của đội quán quân canada là đêm đẹp và lộng lẫy nhất. Hoa đăng đươc thả dọc theo sông Hàn, mờ mờ ảo ảo nhìn rất đẹp. Nếu xưa tới giờ mình xem đa phần các loại pháo hoa mừng năm mới lèo tèo thì lần này được rửa mắt, phê lòi mắt. Hix, đẹp ghê gớm lắm. Sau này chắc phải đi học chế tạo pháo hoa. Khoe hàng này: (ảnh chôm từ vnexpress0)

Ảnh: Hoàng Hà.

Lộng lẫy cầu quay sông Hàn. Ảnh: Hoàng Hà.

Ra Đà Nẵng được 4 ngày rùi ni. Làm cái hội chợ củ chuối nải Vietbuild. Cái hội chợ này về căn bản các thành phần tham gia đều rất soang trọng và quành tráng (điển hình là mình keke). Chỉ tiếc tụi ban tổ chức chuối quá, ko chịu nỗi.

Đi làm mấy ngày nay oải vì việc cứ điều khiển từ xa, hix đúng là thứ gì cũng bị động. Các bác ui, đi công tác ở khách sạn chả vui sướng gì cho cam hix hix. Thèm cơm tấm sài gòn, thèm phở đường tàu, thèm nước ép cà rốt, thèm trái cây tuyết nhiệt đới, thèm mì gói bò viên hix hix

Ngoài ni hay nói chữ ni ni í, ni có nghĩa là này í. Với lại hay hỉ hỉ, cứ hỏi chi là hỉ. Còn nói làm thành lồm nữa. Hum ni nghe anh thi công gian hàng nói “Đang lồm, đang lồm, lồm chưa xong, lồm xong rùi về hỉ” nghe vui vui

Đà Nẵng đẹp, yên bình giống Long Xuyên, chỉ có cái Long Xuyên ko có biển đẹp. Hì

Lâu lâu update để mọi người biết sự hiện diện và câu pagevieww hehe, giờ đi bắn pháo bông đây. Ình chéo!

Tags: nothing

Friday March 21, 2008 – 01:11pm (ICT)

Em lại đang nghiện ngập 1 thứ đồ uống soang trọng Mocha Chillers: Coco Loco. Cái nì là cafe, cacao, đá, kem xay chung sau đó rót socola lên trên. Mà thích nhất là cái màn xịt xịt, rắc rắc socola keke. Hix, trót mê mẫn em này, hứa hẹn sẽ phải đổ dồn chi phí cho sự nghiệp chinh phục đỉnh cao keke.

Khoe ảnh quán Gloria Jeans của bác Khải Siêu ngoài PMH. Giống teen tuổi ô mai thơ mộng hem


Tối, làm xong, lật đật chạy ra nhà sách tìm mua cho bằng được quyển “Cho tôi mua một vé đi tuổi thơ”. Quyển này lý ra là đã mua hôm qua, nhưng cái nhà sách trông như 1 cái quầy lưu niệm xế chiều gần nhà lại không bán quyển này. Mua sách vì thích cái tựa của nó và cái cách Nguyễn Nhật Ánh “túm” lại những câu chuyện của ông “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”. Mua sách nhưng không đọc, chỉ để tặng. Dường như từ lâu, cái văn hóa đọc 1 quyển sách nó đã rất nhạt nhòa và rất xa vời rồi.

Nhưng mình vẫn đọc đấy chứ, mình đọc email hằng ngày, đọc báo tại văn phòng, đọc tạp chí trong toilet, đọc blog của ai đó… Vậy là cũng có đọc.Nhưng mình nhớ cuốn sách khó nuốt nhất trong cuộc đời mà mình đọc gần đây nhất là Thần thoại Hy Lạp. Nó xa xưa đến mức giờ đây chả còn nhớ được mấy vị thần. Những thứ người ta bàn ra tán vào như Mật mã Da Vinci, PS: I Love You, Tam Quốc Chí, Harry Potter… thú thật mình chỉ biết qua phim ảnh, chứ một chữ lận lưng trong những cuốn đó mình vẫn chưa có hix hix. Vì vậy, ta cám ơn điện ảnh là thế.

Túm lại, em yêu điện ảnh (lại trở về với chủ đề điện ảnh, rõ chán)

Tối, làm xong, lật đật chạy ra nhà sách tìm mua cho bằng được quyển “Cho tôi mua một vé đi tuổi thơ”. Quyển này lý ra là đã mua hôm qua, nhưng cái nhà sách trông như 1 cái quầy lưu niệm xế chiều gần nhà lại không bán quyển này. Mua sách vì thích cái tựa của nó và cái cách Nguyễn Nhật Ánh “túm” lại những câu chuyện của ông “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”. Mua sách nhưng không đọc, chỉ để tặng. Dường như từ lâu, cái văn hóa đọc 1 quyển sách nó đã rất nhạt nhòa và rất xa vời rồi.

Nhưng mình vẫn đọc đấy chứ, mình đọc email hằng ngày, đọc báo tại văn phòng, đọc tạp chí trong toilet, đọc blog của ai đó… Vậy là cũng có đọc.Nhưng mình nhớ cuốn sách khó nuốt nhất trong cuộc đời mà mình đọc gần đây nhất là Thần thoại Hy Lạp. Nó xa xưa đến mức giờ đây chả còn nhớ được mấy vị thần. Những thứ người ta bàn ra tán vào như Mật mã Da Vinci, PS: I Love You, Tam Quốc Chí, Harry Potter… thú thật mình chỉ biết qua phim ảnh, chứ một chữ lận lưng trong những cuốn đó mình vẫn chưa có hix hix. Vì vậy, ta cám ơn điện ảnh là thế.

Túm lại, em yêu điện ảnh (lại trở về với chủ đề điện ảnh, rõ chán)

Lại phát hiện đi, phát hiện lại viết blog là một hình thức xả xì chét tốt nhứt keke.

Hôm qua, cụ thể là thứ 2. Vì hiện giờ mình viết vào tối thứ 3 và sáng thứ 4. Chà, phức tạp nhỉ? Nằm xem phim của Will Smith: I, Robot (2004). Giờ này mới xem lại phim này í. Điều đặc biệt là phim này mình xem mà hem cần coi phụ đề luôn. Hehe, củng chẳng tốt lành gì, chẳng qua down film này về nhưng mà ko tìm được cái phụ đề nào nó chạy cho khớp. Nên quyết định trần trụi hóa vấn đề luôn keke.

Xem xong, hiểu lớ ngớ. :| haha

Kế hoạch tới là xem lại chúa nhẫn và Harry Potter. Oh Yeah!

Kế hoạch xa xa hơn nữa là đi du lịch.

Kế hoạch xa xa xa nữa là tìm cái gì đó để học.

Kế hoạch xa xa xa xa xí nữa là gì thì chưa nghĩ ra. Não nhỏ lắm, nghĩ nhiu thui, nghĩ nhìu nổ não à!

Lại phát hiện đi, phát hiện lại viết blog là một hình thức xả xì chét tốt nhứt keke.

Hôm qua, cụ thể là thứ 2. Vì hiện giờ mình viết vào tối thứ 3 và sáng thứ 4. Chà, phức tạp nhỉ? Nằm xem phim của Will Smith: I, Robot (2004). Giờ này mới xem lại phim này í. Điều đặc biệt là phim này mình xem mà hem cần coi phụ đề luôn. Hehe, củng chẳng tốt lành gì, chẳng qua down film này về nhưng mà ko tìm được cái phụ đề nào nó chạy cho khớp. Nên quyết định trần trụi hóa vấn đề luôn keke.

Xem xong, hiểu lớ ngớ. :| haha

Kế hoạch tới là xem lại chúa nhẫn và Harry Potter. Oh Yeah!

Kế hoạch xa xa hơn nữa là đi du lịch.

Kế hoạch xa xa xa nữa là tìm cái gì đó để học.

Kế hoạch xa xa xa xa xí nữa là gì thì chưa nghĩ ra. Não nhỏ lắm, nghĩ nhiu thui, nghĩ nhìu nổ não à!

Bữa nay tui tự hứa với lòng là tui viết cái gì đó cho vui vẻ cuộc đời. Đầu tiên là chiện vui số 1.
————————-
Trên sân thượng một khách sạn đờ-luých, một em vô cùng xếch-xy,
trông trước trông sau không thấy ai bèn thoát y ra nằm tắm nắng.
Cô em cẩn thận nằm xấp xuống cho kín đáo. Được một lúc,
nghe tiếng chân người, em bèn kéo khăn che vài chỗ đáng che.

Người đi tới là ông quản lý khách sạn, hổn hển chạy tới:
-Trời ơi, chỗ này đâu có tiện cho cô phơi nắng!

Thiếu nữ nhăn mặt:

- Sao vậy ?Có ai xung quanh đây đâu mà ông la toáng lên thế ?
- Vâng, thưa cô, ở đây thì không có ai thật, nhưng cô đang nằm trên tấm kính
của phòng ăn công cộng
———————

Bạn đừng mong chờ là có truyện số 2, truyện có nhiu đó thui hà hehe.

Hum CN, nằm nhà coi được 2 film The Invisible và Death Sentence. Nội dung thì cũng không xuất sắc lắm nhưng đạo diễn phim này khai thác được các yếu tố tâm lý nhân vật tự nhiên và dễ chấp nhận hơn.

Nhân tiện nói về điện ảnh, tui đọc trên blog an Phan Xi Nê, Anh Phan lại đọc từ vnexpress một câu bình lựng về phim “Nụ hôn thần chết” rất dí dỏm là: “Qua báo chí, tôi được biết phim nụ hôn thần chết rất hay do vậy tôi hy vọng phim sẽ sớm được chiếu trên VTV3 để mọi người cùng thưởng thức”. Sự ngô nghê của anh này cho thấy cái tầm của điện ảnh VN ko chỉ xuất phát từ đội ngũ những người làm phim mà còn là do khán giả.

Thông thường, người ta ít phân biệt được cái nào là điện ảnh, cái nào là truyền hình. Cứ cái nào chiếu trên TV thì gọi chung là phim. Một tập phim truyền hình mì ăn liền lê thê lãi nhãi chỉ cần quay trong 2 ngày (ở VN) và lấy doanh thu chủ yếu nhờ quảng cáo. Còn 1 tác phẩm điện ảnh phải lao động hằng 2 – 3 năm trời thì họ lấy gì để nuôi sống? cái đó phải nhờ vào rạp chiếu phim. Không có rạp chiếu phim thì ko có nền nghệ thuật thứ bảy, và ko có khán giả thì hẳn ko có rạp chiếu phim và nghệ thuật thứ bảy. (quá logic :D ). Tựa như bạn khen cô A xinh đẹp giỏi giang mà toàn lén đi bia ôm với em B, dù bạn biết em B ngực giả, mông giả nhưng được cái em charge tiền ít hơn. Do vậy, đạo đức của 1 người khán giả chân chính là hãy đi xem phim rạp. Thế thôi!

Để giải nhiệt, mời quý đồng đạo xem hình vui :D

TÈ DẦM

Bữa nay tui tự hứa với lòng là tui viết cái gì đó cho vui vẻ cuộc đời. Đầu tiên là chiện vui số 1.
————————-
Trên sân thượng một khách sạn đờ-luých, một em vô cùng xếch-xy,
trông trước trông sau không thấy ai bèn thoát y ra nằm tắm nắng.
Cô em cẩn thận nằm xấp xuống cho kín đáo. Được một lúc,
nghe tiếng chân người, em bèn kéo khăn che vài chỗ đáng che.

Người đi tới là ông quản lý khách sạn, hổn hển chạy tới:
-Trời ơi, chỗ này đâu có tiện cho cô phơi nắng!

Thiếu nữ nhăn mặt:

– Sao vậy ?Có ai xung quanh đây đâu mà ông la toáng lên thế ?
– Vâng, thưa cô, ở đây thì không có ai thật, nhưng cô đang nằm trên tấm kính
của phòng ăn công cộng
———————

Bạn đừng mong chờ là có truyện số 2, truyện có nhiu đó thui hà hehe.

Hum CN, nằm nhà coi được 2 film The Invisible và Death Sentence. Nội dung thì cũng không xuất sắc lắm nhưng đạo diễn phim này khai thác được các yếu tố tâm lý nhân vật tự nhiên và dễ chấp nhận hơn.

Nhân tiện nói về điện ảnh, tui đọc trên blog an Phan Xi Nê, Anh Phan lại đọc từ vnexpress một câu bình lựng về phim “Nụ hôn thần chết” rất dí dỏm là: “Qua báo chí, tôi được biết phim nụ hôn thần chết rất hay do vậy tôi hy vọng phim sẽ sớm được chiếu trên VTV3 để mọi người cùng thưởng thức”. Sự ngô nghê của anh này cho thấy cái tầm của điện ảnh VN ko chỉ xuất phát từ đội ngũ những người làm phim mà còn là do khán giả.

Thông thường, người ta ít phân biệt được cái nào là điện ảnh, cái nào là truyền hình. Cứ cái nào chiếu trên TV thì gọi chung là phim. Một tập phim truyền hình mì ăn liền lê thê lãi nhãi chỉ cần quay trong 2 ngày (ở VN) và lấy doanh thu chủ yếu nhờ quảng cáo. Còn 1 tác phẩm điện ảnh phải lao động hằng 2 – 3 năm trời thì họ lấy gì để nuôi sống? cái đó phải nhờ vào rạp chiếu phim. Không có rạp chiếu phim thì ko có nền nghệ thuật thứ bảy, và ko có khán giả thì hẳn ko có rạp chiếu phim và nghệ thuật thứ bảy. (quá logic :D ). Tựa như bạn khen cô A xinh đẹp giỏi giang mà toàn lén đi bia ôm với em B, dù bạn biết em B ngực giả, mông giả nhưng được cái em charge tiền ít hơn. Do vậy, đạo đức của 1 người khán giả chân chính là hãy đi xem phim rạp. Thế thôi!

Để giải nhiệt, mời quý đồng đạo xem hình vui :D

TÈ DẦM

Bài hát của tuần

La làng

3 năm thay đổi cả 1 con người

Chuyên mục

 

Tháng Ba 2008
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Feb   Tháng 4 »
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  

Blog Stats

  • 17,346 hits

Flickr Photos

27/365 : Escape

Okinawa Churaumi Aquarium

let the wind blows

More Photos

Phản hồi gần đây

kris wolf trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…
kris wolf trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…
bigherok trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…
kris wolf trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…
bigherok trong bài Đang ê ẩm – Pure Gy…