You are currently browsing the monthly archive for Tháng Mười, 2008.
Hì, vui ghê. Tự nhiên dọn qua nhà mới, dù mệt gần chết nhưng sao hem ngủ dc. Lật đật mở mobile lên để viết blog. Hay là ko ngủ dc do cảm jác nhà mới nhỉ? Hem lẽ từng tuổi mình mà còn háo hức chuyện này hehe. Chắc đang trẻ lại thì fải keke.
Uhm, mà dạo này đang rất thích xem ‘bổng dưng mún khóc’ của bác Đảng. Thấy Tăng Thanh Hà dễ thương ơi là dễ thương hehe.
Mấy bữa nay thằng Huy lên, mà dọn nhà lu bu wá nên cũng hok có nhìu thời gian gặp nó lun. Sorry ha!
Viết blog bằng mob mệt ghia lun á. Mà chưa kịp khoe là mình đang xài E71, thích wá chùi lun é! Thằng wỷ An cũng bày đặt mua jống mình hehe, hết N72 tới E71 lun keke. Hoai, đi ngủ. Nite nite!
Nhiều lúc không biết là mình có quá nhiệt tình với bạn bè không nhỉ? Cái tính mình nó thế, sống theo những gì mình thích. Đã thích rồi thì ko quãng ngại mấy cái chuyện cuốc xe về nhà chỉ để bỏ vào phong bì vào bao thư, được cười nói với mọi người. Tính mình ham vui mà, còn ham vui lắm nên ai nói chuyện đám cưới cũng xin chừa. Chưa gì thử hình dung đã thấy cả 1 vùng trời u ám.
Hôm trước, thằng Hiền lên chơi. Đi cafe chán chê với nó xong là 2 đứa đi nhậu. Nói nhiều về chuyện tàm xàm bá láp, cũng có 2 đứa ngồi uống thôi mà xỉn chết lên chết xuống rồi. Lần đầu tiên ở SG mình đi nhậu mà uống nhiều vậy luôn. Cái tình bạn thuở sinh viên, học sinh đúng là đáng trân trọng, đáng quý biết bao nhiêu nhỉ? Xoay qua, xoay lại ở cái đất SG này cứ phải mãi quanh quẩn là thằng này nó có chơi trên cơ mình ko, con kia có lợi dụng mình ko. Chán lắm.
Mình nhớ cái lớp 2D ngày xưa, ngang tàng, nhí nhố, điên khùng. Những con người đầy nhiệt huyết, nhưng đúng là cả tập thể có lẽ đã sai lầm khi chọn nghề sư phạm. Hỏi ra thì cũng chẳng mấy đứa còn tâm huyết với nghề. Chắc cũng chỉ biết đổ lỗi cho cơ chế mà thôi. Lương thấp quá thì ai còn nhiệt huyết để trăn trở với nghề chứ.
Tháng 10 giống như tháng ăn chơi, bạn bè nhậu nhẹt, tụ tập đàn đúm dzui hết biết. Nhớ lại cái thời Sinh viên với những bữa nhậu nhớ đời mà cho đến nay vẫn còn dc nhắc đến: tổ tèo đi ăn lẩu nhưng chuẩn bị nào là thịt bò xắt sẵn, mì gói, mực… để tiết kiệm tiền mồi. Hay những lần chén tạc chén thù ở Năm Chạt, dzui dzui lắm nhỉ.
Con người cũng lạ, khi bé thì ta thường hay mơ dc lớn lên, dc tìm tòi khám phá, dc người khác gọi là người lớn. Khi ta là sv, ta lại ước ao dc ra trường, dc đi làm, kiếm tiền thỏa chí phiêu bồng. Và đến giờ, ta lại muốn trở lại thời sv để ta tận hưởng những phút giây đẹp nhất trong đời mà ta có dc.
Viết hơi nhiều, nên mệt rồi. Cty mình dạo này nhiều tai ương quá, tìm cách nào xả xui đây ta?
Ô dzui quá xá là dzui, đàn trai đàn gái ai nấy cười thật tươi. Quan viên 2 họ ê chề vì đi cưới chạy show liên tù tì.
Đợt này về quê, ăn total 2 cái đám cưới trên tổng 3 cái. Chạy show 16km xanh mặt. Bà con cô bác dạo này đua nhau mà cưới nhỉ. Cưới liền tù tì. Cưới phát rét, cưới phát sợ, cưới nôn nao, cưới xanh xao, cưới vội vã, cưới lã chả…
Thôi, khùng vậy đủ rồi. Nói chung là ai đám cưới mình cũng dzui hết nên tranh thủ đi thăm hỏi quan viên bà con cô bác, chú thiếm 2 bên. Đang si nghĩ kịch bản đám cưới mình. Sao ta?
Kịch bản 1: giống film mama mia. Cả band sau khi đãi tiệc nho nhỏ của khách khứa cho có lệ thì cùng mấy đứa bạn thân, dòng họ. Không quá 30 người. Leo lên đảo, ăn uống, nhảy nhót suốt đêm. Buổi sáng ra nhà thờ làm lễ, tèn ten ten ten. Dù mình không có đạo hehe.
Kịch bản 2: Cô dâu, chú rễ bỏ trốn. Không mời mọc linh đình gì hết, gather 1 đám bạn thân thân nhất và gia đình, đến 1 khu resort. Thuê hết, sau đó đú đởn trong đó. Sau khi về thì thông báo với mọi người là “hoa đà có chủ”
Kịch bản 3: Tổ chức tại nhà, nhà mình rộng mà, dư sức hehe.
Còn nhiều kịch bản mà từ đây đến ngày cưới sẽ nghĩ ra hehe. Cực ký thích biển nên đám cưới sẽ phải ở biển hehe.
Mà sao mình ghét mấy cái đám cưới ở vn ghê. Nhiều khi ngày cưới là ngày vui mà cô dâu chú rễ đến cuối ngày là phờ râu, ko đi đâu dc. Trong khi đó lý ra ngày đó phải là ngày vui nhất dành cho họ chớ! hehe. Giờ đi kiếm vợ đã, mơ hoài thì ko biết đến khi nào mới cưới LOL
PS: có ai đang thầm thương trộm nhớ tui thì nhớ cho tui hay nhe, ko thui tui mà ế thì đừng có trách haha
Nói về người nghệ sĩ tài hoa này trên sân khấu thì chắc cả đêm cũng chưa nói hết dc. Chú Lộc đã ngót nghét cái tuổi 50 rồi, nghĩa là hơn mình cả 2 con giáp. Gọi là chú có vẽ tôn trọng chú hơn, dù rằng trên sân khấu không ai đoán được cái tuổi của 1 người nghệ sĩ như chú.
Hôm nay, mình viết để chia sẽ với mọi người về blog của chú. 1 thứ tài sản tinh thần mà mình muốn chia sẽ chứ không muốn khư khư ôm một mình. Đọc blog của chú, cảm thấy những suy tư trăn trở với nghề, với những khát khao chinh phục những đỉnh cao hơn nữa trong khi sức mình thì gần yếu đi. Một con người hết mình vì nghệ thuật và cũng yêu trẻ con, cũng thích bông đùa như những cậu trai 20 mới lớn. Một thú vị nho nhỏ nữa là chú rất ghét viết blog, nhưng lại được tư vấn chia sẽ về việc làm từ thiện thì nên tìm đến blog. Chú Lộc nhà ta cũng biết làm PR ghê chứ!
Làm nghệ sĩ có nhiều cái thiệt thòi hơn là cái được. Ngày xưa, ba mình cũng ghét nghệ sĩ. Ông thường ví von họ như đám xướng ca vô loài. Ông sợ khi mình cầm micro hát, sợ khi mình diễn kịch và sợ khi mình thưởng thức nghệ thuật. Nhưng không phải ai muốn làm nghệ thuật đều được, nó đều có những cơ duyên mà không phải bất chợt bạn sẽ nắm bắt được.
Lại nói về chú Thành Lộc, là một con người tất nhiên sẽ có những điều tốt xấu. Người nghệ sĩ lại thường bị thổi phồng những điểm của họ lên. Công chúng muốn họ thế này, thế nọ nên nghệ sĩ thường phải hay giữ kẻ. Khoan hãy nói gì về những cái ta chưa được biết, với nền nghệ thuật kịch nói, chú Lộc là 1 tượng đài vĩ đại. Con người mà từ người già đến trẻ nhỏ đều yêu thích.
Chú đang làm album “những điều thần tiên”. Cái này đã bán sạch 7000 đĩa trong dịp vừa rồi và đang in tiếp 5000 đĩa nữa.Tất cả đều làm từ thiện. Uhm, phải mua ngay không thì hết hehe. Có bán ở Idecaf và Trần Cao Vân í.
Phải xác định là mình đang loay hoay trong 1 cái áo quá khổ. Đôi khi lại thấy chật chội, khi lại thấy thênh thang. Áo sơ mi thẳng thớm tinh tươm. Nhìn thì chỉnh chu, trưởng thành nhưng cứ thích 1 chiếc áo pull không bó buộc. Thênh thang bước đi trên những nẻo đường mình thích chứ không hẳn chạy theo 1 lối mòn của những người đi trước. Đang nghĩ, suy nghĩ nhiều.









Phản hồi gần đây